Chúa nhật lễ Lá 2022 - “Tráo trở”
09 / 04/ 2022, 01:04:12
1. Thánh lễ Lá hôm nay gồm có hai phần: phần đầu kính nhớ việc Chúa vào thành thánh bằng cuộc rước kiệu lá, phần hai là tưởng niệm cuộc thương khó của Chúa, với cảm giác vui buồn lẫn lộn: khởi đầu thì vui mừng mà kết cục lại buồn thảm. Còn Chúa Giêsu, khởi đầu thì long trọng tiến vào thành Giêsusalem. Nhưng kết thúc thì bị kết án, chịu khổ hình và chết trên thập giá. Con đường vào thành của Người là con đường vinh quang vương giả. Còn con đường lên Núi Sọ lại là con đường của Đấng chịu nạn chịu chết như một kẻ có tội.
- Phúc Âm kể lại: khi Chúa Giêsu lên thành Giêrusalem lần cuối cùng, dân chúng trải áo choàng trên đường và chặt những nhánh lá cây rải trên đường để Chúa đi qua; Họ cầm cành lá, miệng reo hò tung hô Chúa. Họ dành cho Chúa một nghi lễ đón rước như cho một vị vua của họ. Họ vừa đi vừa tung hô: “Hoan hô con vua Đavit”, “Vạn tuế Đấng nhân danh Thiên Chúa mà đến”. Trong khi người người nồng nhiệt hò la, thì Chúa Giêsu im lặng chấp nhận để họ đón rước và tung hô như thể muốn cho người ta hiểu rằng Người là một vị vua vinh quang nhưng khiêm hạ; Người không phải là vị vua như dân Do Thái mong đợi, đến để giải phóng dân tộc khỏi ách đô hộ của đế quốc Rôma, nhưng Người là vua các tâm hồn, đem tình thương và bình an đến cho nhân loại, đồng thời đem lại sự sống đời đời cho muôn người.
- Và cũng trong ngày lễ hôm nay, chúng ta được nghe bài tường thuật về cuộc thương khó của Chúa Giêsu sắp diễn ra vào ngày thứ sáu sau Chúa nhật lễ lá, nghĩa là chỉ sau ít ngày nhiệt liệt tung hô Chúa Giêsu, dân Do Thái đã tráo trở, biểu tình đả đảo, chống đối, hò la đòi giết Chúa, “Đóng đinh nó vào thập giá, đóng đinh nó vào thập giá”. Và Chúa Giêsu đã bị bắt, bị trói và bị dẫn đến trước mặt thượng tế Caipha, rồi đến trước tổng trấn Philatô, bị xét hỏi, bị đánh đập, bị kết án và cuối cùng bị đóng đinh vào thập giá trên núi Sọ như một tên tội phạm của xã hội.
2. Rõ ràng, chỉ trong một ngày, Lời Chúa cho chúng ta thấy hai thái độ trái ngược nhau của dân Do Thái: hoan hô Chúa rồi đả đảo Chúa, đưa Chúa lên ngai vua và hạ bệ Chúa trên thập giá. Chắc chúng ta khó chịu, bực tức và lên án lòng dạ tráo trở của những người đó phải không? Nhưng suy đi nghĩ lại thì đôi lúc chúng ta cũng như dân Do Thái xưa: hôm nay chúng ta hoan hô, chúc tụng Chúa: vạn tuế, vạn tuế, ngày mai chúng ta có thể sẽ gào thét: đả đảo, đóng đinh Chúa qua việc hôm nay chúng ta nhiệt thành tôn thờ Chúa, yêu mến Chúa, giữ các điều răn của Chúa và Hội Thánh, nhưng ngày mai chúng ta bỏ Chúa, không giữ các giới răn của Người vì tính kiêu ngạo của chúng ta, vì sự thất vọng của chúng ta khi xin Chúa cái này cái kia mà không được. Rồi hôm nay chúng ta yêu thương mọi người lắm, nhưng ngày mai chúng ta oán ghét, hận thù. Hôm nay chúng ta hiền hòa, ngày mai chúng ta hung dữ. Hôm nay chúng ta tin tưởng, phó thác cho Chúa tất cả, ngày mai chúng ta hoài nghi, ngờ vực và ngã lòng. Hôm nay chúng ta làm điều thiện ngày mai chúng ta làm điều ác. Chúng ta như người giữ đạo cơ hội “tát nước theo mưa” hoặc giữ đạo tình thế: “gió chiều nào che chiều đó”.
- Phải chăng mỗi người chúng ta cũng đang cầm trên tay một cành lá? Khi cành lá còn nguyên vẹn thì chúng ta dùng nó vẩy tung hoan hô, chúc tụng. Nhưng khi chúng ta khước từ Chúa, không còn tin Chúa, oán ghét anh em, buồn phiền chính mình, hung dữ và hoài nghi, thì lúc này cành lá xanh tươi lại biến thành một chiếc đinh có thể dùng để đóng đinh Chúa và hành hạ nhau, biến thiên đường yêu thương thành địa ngục tội ác dưới nhiều hình thức như: bạo lực gia đình, bạo lực học đường, tệ nạn xã hội lan tràn… dẫn đến một xã hội bất an nhiều hơn bình an. Sự tráo trở ấy vẫn luôn lập lại trong mọi nơi, mọi lúc. Nó vừa là hậu quả của một lối sống không có niềm tin vào Thiên Chúa và thác loạn, nó vừa là một lối sống được lèo lái bởi những thế lực của sự dữ, luôn tìm cách nhận chìm những giá trị đạo đức và phá đổ những điều tốt đẹp mà Thiên Chúa, Hội Thánh và những người thiên tâm đang miệt mài xây dựng.
- Chuyện kể rằng: Đôi trai gái đang đi dạo trong thảo cầm viên. Chàng nắm tay nàng nhẹ nhàng nói: “Anh sẽ không bao giờ buông tay em ra đâu. Cho dù có chết anh vẫn bảo vệ em”. Vừa nói xong thì thình lình, một con cọp sổng chuồng nhảy bổ ra. Chàng trai hốt hoảng nhảy thót lên cây. Còn cô gái sợ hãi nằm bất động. Rất may con cọp chỉ đến ngửi trên mình cô gái rồi bỏ đi. Sau khi con cọp đi rồi, chàng trai mới chạy đến đỡ cô gái dậy và hỏi: “Con cọp nó nói gì với em đó?”. Cô gái trả lời: Nó nói anh là thằng đểu!
- Cũng giống như một anh tân tòng nọ, rất siêng năng dự lễ sốt sắng. Nhưng bẵng đi một thời gian không thấy anh xuất hiện ở nhà thờ nữa. Một người bạn công giáo tìm đến thăm anh và hỏi lý do sao không thấy đi lễ, thì anh trả lời: đi lễ giữ đạo có được cái gì đâu!
3. Chúng ta cầu xin Chúa đừng để chúng ta rơi vào tình trạng theo Chúa nửa vời: lúc nắng lúc mưa. Khi vui vẻ, bình an, làm ăn khấm khá thì giữ đạo sốt sắng. Còn khi mệt mỏi chán chường, sa cơ, thất bại, xin mãi không được thì liền bỏ Chúa, bỏ đạo. Xin Chúa cho chúng ta biết trung thành theo Chúa đến cùng, vì luôn tin rằng: “Nếu Ta cùng chết với người, ta sẽ cùng Người phục sinh; Nếu ta chịu khổ với Người, ta sẽ cùng người thống trị”. Amen.
Tin mới đăng:
Các tin khác:
- CHÚA PHỤC SINH ĐỒNG HÀNH (19/04/2026)
- LỜI CHÚA LÀ ÁNH SÁNG (17/04/2026)
- Bảo đảm hạnh phúc (15/04/2026)
- Ngài là tim của tôi (13/04/2026)
- “TÔI ĐÃ THẤY CHÚA!” (06/04/2026)
- CHÚA ĐÃ SỐNG LẠI, ALLÊLUIA! (06/04/2026)
- ĐỪNG BÁN RẺ THIÊN CHÚA! (03/04/2026)
- BIẾT ƠN TÌNH YÊU (03/04/2026)
- YÊU THƯƠNG ĐẾN CÙNG (02/04/2026)
- Chúa Giêsu quá xúc động (30/03/2026)
- THỨ HAI TUẦN THÁNH - Đã đến giờ! (30/03/2026)
- Chiêm ngắm Chúa Kitô trong cuộc Thương khó (30/03/2026)
- Giờ đẹp nhất của Chúa Giêsu (30/03/2026)
- Ngày 29 Tháng 3 Chân Phước Ludovico ở Casoria (1814-1885) (30/03/2026)
- Ngày 27 Tháng 3 Chân Phước Phanxicô "di Bruno" (1825 - 1888) (26/03/2026)
.jpg)